Chia sẻ:FacebookZalo
Vỏ bọc hào nhoáng "Việt Kiều Đức" ấy bỗng chao đảo vào một đêm anh nhận được điện thoại từ quê nhà. Qua màn hình nhỏ, nhìn cha mẹ đã ngoài 80 tóc bạc phơ, cầm không vững bát cơm, anh Tuấn như bị dội một gáo nước lạnh.

1 Hanh Trinh Tim Lai Chinh Minh Sau 30 Nam Vien Xu Tai Duc

Ảnh minh họa - © Báo điện tử tin tức VIỆT ĐỨC

Ba mươi năm và hai nửa cuộc đời

Ba mươi năm. Nếu quy ra ngày, đó là ngót nghét mười một nghìn lần mặt trời mọc trên đất Đức.

Anh Tuấn, từ một gã trai Hà thành mắt sáng mang theo giấc mơ đổi đời, nay đã trở thành một người đàn ông tuổi lục tuần. Những dấu vết thời gian hiện rõ qua đôi bàn chân nổi gân xanh và cái đốt sống cổ thường xuyên đau nhức mỗi khi trái gió trở trời.

Nước Đức đã nhào nặn anh thành một mắt xích hoàn hảo trong bộ máy xã hội kỷ luật. Mười lăm năm đầu thanh xuân, anh làm bạn với cái lạnh cắt da ở bến tàu điện ngầm lúc 5 giờ sáng, hơi thở ra khói, trùm chiếc áo dạ nặng trịch chờ chuyến tàu sớm đến những căn bếp sực mùi dầu mỡ.

Mười lăm năm sau, cuộc đời anh sang trang với chiếc ô tô sang trọng có vô lăng sưởi ấm, lướt êm ru trên đường cao tốc Autobahn. Thế nhưng, hệ thống cách âm của xe càng tốt, cabin càng tĩnh lặng, anh lại càng nghe rõ tiếng thở dài của chính mình trong sự cô độc.

Cái giá của danh xưng anh cả Việt kiều

Ít ai biết, anh Tuấn từng có một tổ ấm tại Đức với người phụ nữ cùng cảnh ngộ, nhưng cuộc hôn nhân chỉ kéo dài vỏn vẹn năm năm. Nỗi buồn không con cái cộng với áp lực mưu sinh nơi xứ người đã đẩy hai tâm hồn ra xa mãi mãi.

Suốt hai mươi lăm năm sau đó, anh sống cảnh độc thân. Nước Đức dưới thời Thủ tướng Friedrich Merz có đủ mọi loại bảo hiểm ưu việt, nhưng tuyệt nhiên không có khoản chi trả nào cho sự cô đơn của một người đàn ông đơn thân tuổi xế chiều.

Bù lại, ở quê nhà, anh sở hữu một chức danh vô cùng lấp lánh là Anh Cả Việt kiều. Là con trưởng, anh mang trên vai gánh nặng sĩ diện nặng nghìn cân, cứ hai năm một lần lại đóng bộ bảnh bao, kéo vali chật cứng quà cáp và những phong bì Euro về làng.

Trong mắt họ hàng, anh là chiếc máy rút tiền chạy bằng sức người. Nào ai biết để có những phong bì ấy, anh đã phải chắt bóp từng đồng, cày cuốc đến mờ mắt nơi xứ người để cha mẹ không phải thua kém láng giềng.

Cú tát từ thực tế và cuộc thử nghiệm sáu tháng

Vỏ bọc hào nhoáng ấy bỗng chao đảo vào một đêm anh nhận được điện thoại từ quê nhà. Qua màn hình nhỏ, nhìn cha mẹ đã ngoài 80 tóc bạc phơ, cầm không vững bát cơm, anh Tuấn như bị dội một gáo nước lạnh.

Cơn tai biến của bố vào năm ngoái chính là giọt nước tràn ly, khiến anh nhận ra tiền bạc có thể kiếm lại nhưng thời gian với cha mẹ là vô giá. Anh quyết định xin nghỉ dài hạn để về Việt Nam sống thử sáu tháng, trước khi tấm thẻ định cư vĩnh viễn mất hiệu lực theo luật cư trú của Đức.

Sáu tháng ở quê hương không phải là một bài thơ lãng mạn mà là chuỗi ngày sang chấn tâm lý đầy bi hài. Cái tôi kỷ luật sống lâu năm ở Đức của anh liên tục va đập nảy lửa với sự vận hành của cuộc sống tại Việt Nam:

  • Áp lực giao thông: Tại Đức, ô tô luôn nhường đường cho người đi bộ, còn ở Hà Nội, anh chôn chân cả tiếng đồng hồ không dám sang đường vì dòng xe máy lao đi như thác lũ.
  • Nỗi ám ảnh tiếng ồn: Anh thèm sự tĩnh lặng nhưng bị tra tấn bởi dàn loa kéo karaoke của hàng xóm hát hò đến tận đêm khuya.
  • Sự riêng tư bị xâm phạm: Mọi thông tin từ lương hưu đến đời tư cá nhân đều trở thành chủ đề bàn tán của các tổng đài viên trà đá đầu ngõ.

Bài toán kinh tế và quyết định quay xe

Trong những đêm trắng mất ngủ, anh Tuấn bắt đầu làm một phép so sánh trần trụi về chất lượng sống. Ở Đức, chỉ cần là một người lao động bình thường và tuân thủ kỷ luật, xã hội sẽ trả lại cho bạn một cuộc sống đàng hoàng từ y tế đến an sinh.

Tại Việt Nam, để có được mức sống tương đương, người ta phải cực kỳ chăm chỉ và vắt kiệt sức lực chạy đua mười mấy tiếng mỗi ngày. Anh nhận ra tiền Euro tiêu ở quê trôi nhanh như gió, trong khi ý định hùn vốn làm ăn với các em lại gặp trở ngại vì lối làm việc tùy tiện, thiếu chuyên nghiệp.

Vào tuần thứ 23, khi thời hạn 180 ngày sắp hết, anh quyết định thực hiện một cú quay xe định mệnh. Anh hiểu rằng để yêu thương cha mẹ bền vững, bản thân anh phải là một người đàn ông có sự bảo đảm chắc chắn về kinh tế và sức khỏe.

Chiến thuật của chú chim di cư

Trở lại Berlin, anh không còn là gã làm thuê cặm cụi mà cùng bạn thân đầu tư vào một nhà hàng Việt Nam hiện đại. Bằng sự tỉ mỉ học được từ người Đức, anh quản lý mọi thứ qua phần mềm, thuê đội ngũ trẻ vận hành trơn tru thay vì trực tiếp đứng bếp mệt nhọc.

Cuối cùng, ở tuổi 60, anh Tuấn đã tháo gỡ được bài toán cuộc đời bằng một lối đi khôn ngoan nhất: trở thành một chú chim di cư. Anh thiết lập cho mình một nhịp sống chia đôi thế giới để tận dụng ưu điểm của cả hai nơi:

  1. Chín tháng ở Đức: Anh làm một ông chủ thảnh thơi, tận hưởng không khí trong lành và hệ thống y tế hạng nhất của châu Âu để chăm sóc bản thân.
  2. Ba tháng ở Việt Nam: Vào dịp Tết Nguyên Đán, anh xách vali về quê tránh rét, phụng dưỡng cha mẹ và tận hưởng hơi ấm gia đình.

Anh không còn phải gồng mình chọn lựa giữa một lồng thạch anh cô độc hay một mớ bòng bong ồn ào. Anh đã biết dùng cái đầu kỷ luật của người Đức để nuôi dưỡng trái tim trọng tình của người Việt, biến quê hương thành nơi để trở về trong tâm thế tự tin và rạng rỡ nhất.

Nguyễn Cẩm Chi - © Báo TIN TỨC VIỆT ĐỨC

Lan tỏa bài viết này

Ý kiến bạn đọc

Báo TINTUCVIETDUC - Trang tiếng Việt nhiều người xem nhất tại Đức

- Báo điện tử tại Đức từ năm 1995 -

TIN NHANH | THỰC TẾ | TỪ NƯỚC ĐỨC

Tiện ích trực tuyến