
Ở Đức, một người thợ lành nghề có bị coi thường hơn kỹ sư, bác sĩ không?
Thực tế: thợ điện, thợ cơ khí, điều dưỡng, kỹ thuật viên… có thể kiếm thu nhập ổn định, vào đời sớm, được tôn trọng, và có lộ trình thăng tiến rõ ràng qua hệ thống Ausbildung – mà không cần mất 4–5 năm trên giảng đường.
Điều đáng tiếc là nhiều bạn trẻ vẫn phải miễn cưỡng vào đại học chỉ vì:
-
“Bố mẹ sợ con vất vả, sợ mang tiếng với họ hàng, bạn bè”
-
“Học nghề nghe không oai bằng học đại học”
Kết quả: học xong không tìm được việc đúng ngành, làm trái nghề, thậm chí phải quay lại… học nghề từ đầu.
Đã đến lúc bố mẹ Việt ở Đức cần thay đổi góc nhìn:
-
Không phải tấm bằng mà chính năng lực và đóng góp thực tế mới quyết định giá trị của một người.
-
Đại học là con đường phù hợp với người có đam mê nghiên cứu, học thuật – chứ không phải “nghĩa vụ” bắt buộc của mọi đứa trẻ.
-
Một nghề thực tế, đúng sở trường, có khi lại là bệ phóng vững chắc hơn rất nhiều so với một tấm bằng chỉ để… cho đẹp.
Thay vì hỏi: “Con học ngành gì cho oai?”
Hãy thử hỏi: “Con làm việc gì thì hạnh phúc và phát huy được hết khả năng của mình?”
Bố mẹ và các bạn trẻ Việt ở Đức nghĩ sao về chuyện học đại học vs học nghề?
Comment chia sẻ trải nghiệm của bạn nhé – biết đâu lại giúp được một gia đình đang loay hoay chọn đường cho con.
Đại học vẫn là môi trường lý tưởng cho những ai có định hướng nghiên cứu hoặc học thuật. Tuy nhiên, đó không phải là cánh cửa duy nhất.
Điều quan trọng hơn là lựa chọn con đường phù hợp với năng lực và sở trường. Khi làm đúng lĩnh vực, mỗi người có thể phát triển bền vững và đạt được thành công thực chất.
Cha mẹ, trong bối cảnh này, nên đóng vai trò người đồng hành – giúp con khám phá bản thân và đưa ra quyết định – thay vì áp đặt tương lai.
Một lựa chọn đúng ngay từ đầu, dù không hào nhoáng, vẫn có thể trở thành nền tảng vững chắc nhất cho tương lai lâu dài.
Nguyễn Cẩm Chi - © Báo TIN TỨC VIỆT ĐỨC

